Nhật Ký

Posted by

Nhật Ký – 7 NGÀY LY THÂN
( Part 1 ) : Giọt nước tràn ly
Buổi chiều hôm ấy, cái nắng đầu tiên mệt mỏi của đầu hè, trên xe chiếc điện thoại của chồng rung lên báo có người tìm kiếm vị trí của anh. Anh chỉ liếc sang, không nói gì. Còn tôi, tôi hung hãn gầm gừ cầm điện thoại dằn mặt anh
– Cái gì đây , tại sao có người tìm kiếm anh. Khi tôi đang ngồi đây, thì chẳng cớ gì còn ai khác tìm xem anh đang ở đâu cả. Chẳng lẽ anh làm gì bẩn thỉu sau lưng tôi hả????
Tôi gào thét
Ờ dù rằng tôi biết, chỉ khi dùng chung icloud mới có thể tìm nhau. Mà icloud này có hai người là tôi và anh. Nhưng lúc ấy chẳng nghĩ gì hết. Tôi đang như chết đuối giữa dòng,bị ném cho cục đá, cố bám vào rồi chìm sâu hơn. Anh nói:
– Lúc nãy con nó nghịch chắc nó ấn linh tinh giờ mới báo. Em vừa phải thôi. Em nhìn lại xem, em đang làm gì, có ra cái gì không?

Đáng lẽ ra anh nên dừng lại ở câu đầu. Bởi hai câu sau như trút thêm rượu đắng cho tôi say. Mà khi say, tôi biết tôi sẽ nát cỡ nào!
Tôi gào lên ầm ĩ những câu khó nghe ném về phía anh.
– Anh vẫn thế thôi. Đến chết anh vẫn là kẻ luôn biết làm đau tôi mà thôi. Tôi đã nhịn quá nhiều rồi. Quá đủ rồi. Anh biến đi ..
Rồi tôi đóng rầm cửa xe, khuôn mặt tôi lúc ấy như muốn nuốt chửng và nhai ngấu nghiến tất cả những gì xung quanh. Có vài người bên quán nước đang im lặng nhìn tôi, nhìn anh. Có thể họ ái ngại cho anh, cũng có thể họ thấy tội cho tôi.. Ai mà biết được.. Tôi chỉ cần xả cơn bực dọc của con quỷ trong tâm hồn tôi lúc này.
Anh bước vào sau
Căn nhà trọ bức bối ngột ngạt, mùi cống xả vào theo mỗi lần gió tạt. Tôi gào lên bất lực :
– Anh nhìn đi, tôi đã làm gì hả. Tôi đã làm để phải nhận những điều như thế này. Và anh, đến khi nào anh mới biết anh là chồng tôi là bố của hai đứa trẻ. Đến khi nào anh mới cho tôi cảm giác bình yên. Đến khi nào hả.??
Anh nghiến răng như kìm chế điều gì ấy. Có thể là anh muốn cho tôi một cái tát như ngày xưa anh vẫn làm. Cũng có thể anh muốn chửi, mà mặc xác anh muốn gì, tôi chỉ muốn lúc này quăng tất cả những gì chán nản nhất về phía anh. Tôi , tôi cũng mệt đến rã rời…
Căn phòng chật trội này là nơi tôi gồng mình mỗi ngày để sống. Để lo cho hai đứa con, lo cho tiệm bánh, cho bản thân và cho cả những lỗi lầm của kẻ khác gây ra.
Đổi lại, tôi nhận được những lời cay đắng. Rút cuộc sau bao cố gắng, tôi không được trân trọng, không được ghi nhận. Cảm giác sân hận bủa vây. Tôi vẫn nhịn, vẫn chấp nhận nhưng lòng không thoát khỏi uất ức.
Tôi đã mong chờ ở anh điều gì ấy mạnh mẽ hơn những gì tôi biết. Tôi đã mong anh cứng cáp hơn sau giông bão, bởi suy cho cùng, tôi cũng vẫn chỉ là đàn bà, vẫn ham muốn được che trở, được vuốt ve an ủi, chứ không phải cố gồng lên từng ngày.
Còn anh,chẳng biết có phải tôi quá mong cầu, quá sân si mà thấy anh dường như không còn hướng về phía mình. Anh thường trách móc tôi mỗi lần tôi phàn nàn, tôi kể lể. Anh bênh vực kẻ đã đẩy chúng tôi đến mức này… làm tôi uất càng thêm ức.
Rồi cũng có ngày anh buông ra lời cay đắng với tôi :
– Ờ, giờ thì cô giỏi rồi. Cô khinh tôi, cô xem thường tôi. Cô không vun vén được thì thôi đừng ngồi đấy mà hờn rủa. Tôi mệt mỏi quá rồi. Không có cô tôi vẫn sống tốt nhé.
Từng câu như thách thức, như dập tắt mọi yêu thương, nhường nhịn và chịu đựng trong tôi. Đây chính là cái mà người là gọi là địa ngục của hôn nhân. Tôi mụ mị, cay cú. Sau bao nhiêu cố gắng, sau bao nhiêu nỗ lực tôi làm cho anh và gia đình, đổi lại là những lời còn hơn cả trăm cái tát. Rút cuộc tôi cũng vẫn chỉ là kẻ khác máu mà thôi. Với anh cũng vậy !
Bởi thế nên lúc này, tôi càng điên. Tôi ném điện thoại vào góc tường. Anh giận dữ nhìn, mọi thứ như muốn nổ tung. Anh cầm lên lại gần
– Cô nhìn đi, cái điện thoại này nó lỗi. Nhiều khi khách gọi tôi còn không nghe đc. Đừng có lồng lên như con điên thế nữa .
Này là giọt nước tràn ly của sự bức bế, cái ly giờ chỉ cần đụng nhẹ sẽ vỡ vụn trong tôi mà thôi. Tôi chỉ tay đuổi anh đi khỏi phòng
– Đừng giải thích, anh cút đi. Cút khỏi đời nhau đi. Thế là quá đủ rồi. Uh đấy, tôi xấu xa vậy đấy. Tôi ích kỷ vậy đấy. Tôi tính toán vậy đấy. Anh nên nhớ tôi vẫn chỉ là một người đàn bà thôi.
Tôi chẳng thể biết mình đang nói về cái gì, về việc gì. Chỉ biết rằng dường như mọi thứ cứ như đang đuối nước, chìm dần, và tôi không thở được nữa.
Anh vớ lấy cái túi xách, vơ quàng đống quần áo trên giá, nhét vội rồi ra khỏi phòng, không quên ném vào tôi ánh mắt giận dữ, bất lực :
– Cô nhớ lấy, chúng ta kết thúc ở đây.
Rồi lao ra ngoài.
Tôi trống rỗng, chẳng muốn khóc vì nó vô vị quá. Nước mắt lúc này nó quá nhạt nhẽo. Hai đứa nhỏ, một đứa đang chơi bên ngoài, một đứa ở nhà cậu mợ với ông bà.
Tôi gục xuống giường, mặc kệ tất cả.
Rồi ngước nhìn lên bức ảnh cưới treo ở góc phòng. Tấm ảnh đã khiến mọi người cười vui vẻ trong một lần tôi khoe album cưới với những lời hài hước. Sao giờ nhìn chỉ thấy toàn sân hận.
Hai kẻ trong ảnh đang tay trong tay, tay ôm hoa tươi cười mãn nguyện. 7 năm trước hai người họ đều nghĩ, được cùng nhau sống dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thế gian… mà cũng mới gần đây thôi, họ vẫn cầm tay nhau, hứa cùng nhau vượt qua mọi thứ, đưa nhau qua giông bão . Cớ sao, chỉ vài bước thôi đã làm đau nhau đến vậy.
Thỉnh thoảng tôi vẫn có cảm giác không hiểu nổi mình, không hiểu bản thân mình đang thực sự muốn gì. Tôi có còn yêu chồng tôi nữa không? Hay qua bao nhiêu bon chen, bộn bề, tôi biến mình thành kẻ khác ? Sao vợ chồng sống với nhau bao nhiêu năm, rồi một ngày cùng nhau vơ lỗi lầm của ngừoi khác ném vào nhau, hành hạ nhau.
Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những tháng năm như thế, yêu thương nhiệt thành, bận rộn mưu sinh cũng có lúc lơ là yêu thương nhưng rồi cũng quay về
Giờ thì sao, Bao nhiêu cay đắng dồn hết vào nhau. Tôi không buồn ngồi viết đơn ly hôn như trước nữa, bởi có lúc chẳng cần p ra toà, cũng tự rời khỏi đời nhau
Rồi chúng tôi ly thân ….
…..NGÀY THỨ NHẤT
Tôi nằm lỳ trên giường, nghĩ về những điều xấu xa nhất. Những điều tôi đã quên nay cố nhớ lại để tìm cái cớ cho mình
Những cơn say của anh, những thị phi anh mang đến cho tôi, những gì tôi đã chấp nhận để yêu thương giờ tôi cố moi móc sao cho nó gợi lại đầy đủ nhât, sống động nhất.
Ờ thì anh cũng chỉ là kẻ như vậy thôi. Nếu là một người đàn bà khác, tình yêu này đã không thể tồn tại đến bây giờ.
Tôi hả hê với những bực dọc của mình.
Tôi thấy mình đã quá nuông chiều cảm xúc, đã quá dễ dãi với những lỗi lầm của anh.
Và giờ tôi muốn nó là tât cả những gì tồi tệ nhất, cho tôi chạy khỏi nơi này .
Tôi nhắn cho anh một tin rất dài, đại ý rằng : Tôi đã sống vì anh thế nào, tôi đã bao dung anh ra sao, đã tha thứ cho anh , đã hi sinh cho anh những gì. Và đổi lại tôi nhận đc những gì.
Tôi không mong cầu, không đòi hỏi nhưng tôi thất vọng.
Bởi rút cuộc anh đã không thể bảo vệ được tôi . Anh để tôi tổn thương.
Người ngày hôm qua khiến tôi cười, hôm nay đã làm tôi đau !
Tôi như kẻ lạc lõng ở nơi này. Và đến lúc tôi nên sống cho chính mình rồi.
Tôi bằng lòng để lại tất cả những gì tôi có, tôi chỉ cần đưa hai đứa con rồi đi khỏi đây.
Ah mà không, nếu anh muốn giữ con, tôi sẽ để anh một đứa cho ông bà vui, và tôi vẫn năng quay về thăm nom trách nhiệm với con.
Rằng dù tn tôi vẫn luôn rộng lượng, vẫn vì anh , sẵn sàng không cần gì hết. Và không quên văng thêm câu: anh là đồ tồi
Tôi sướng mồm với những lời cay đắng vừa dứt. Anh chỉ trả lời lại ngắn gọn
– Cô đừng nói nữa. Cứ làm những gì cô thích. Tôi cũng mệt mỏi rồi quá rồi. Tôi chẳng còn gì cả. Và cg chẳng tiếc gì nữa cả!
Rồi anh chặn tất cả những gì có thể liên lạc với tôi.
Bé Bột như mọi khi vẫn lấy máy mẹ gọi bố . Đêm ấy không gọi được, Bột khóc đòi như bị đánh. Tôi bực mình quát con :
– Im ngay đi, không bố Minh gì nữa . Mẹ ném điện thoại đi ngay đấy.
Con sợ hãi khóc, còn mẹ chỉ muốn ngay lúc này bốc hơi khỏi nơi đây. Chẳng thiết tha bất cứ điều gì….
by #ThảoXù
Phần 2….
https://www.facebook.com/thao.xu1987/posts/10207228935721115