Cao điểm 701

Posted by

Cao điểm 701
Chiều tối, khẩu cối tép bắn thăm dò theo lệnh đại đội. Phần tử căn chuẩn vào con đường mòn triền núi phía sau. Thằng Dung cầm quả đạn nạp liều 2 thả vuốt như bắn mẫu huấn luyện. Tiếng đề pa nghe phọp, không vang poong như bình thường. Trái đạn 60 mm vọt ra khỏi nòng bay cao chầm chậm, lúc lắc đuôi trở đầu rồi cắm xuống đúng vị trí trung đội 3. Anh em vừa ăn cơm vừa ngóng xem bắn thử, thấy đạn rơi giữa mâm quăng bát chạy. Tôi đứng khá xa nhưng theo phản xạ né vội vào một gốc cây. Quả đạn nổ rầm. Thằng Thành bị một miểng trúng mông mừng hơn cưới vợ. Mọi người xúm lại khẩu cối xem xét. Người đổ cho đạn, người bảo do liều. Anh Lược lẳng lặng đến xách khẩu cối dốc ngược. Nước trong nòng đổ ra òng ọc đen sì vì nhuộm khói thuốc phóng. Đêm qua mưa nhưng khẩu cối không bịt miệng, nước mưa vào nòng gây nên nông nỗi này. Tiểu đoàn điện hỏi có chuyện gì. Anh Chính báo bị dính lựu đạn gài, bị thương một rồi buông máy chửi thằng Dung rát mặt. Anh Lược trầm ngâm bảo nước vào đổ ống điếu thế này điềm chẳng may gì. Khả năng đêm nay địch vào.
Đêm đang say giấc. Dưới trung đội tiếng Minh đen la hoảng kêu địch vào bắn tỉa. Trung đội 2 nổ súng, cả đại đội nổ súng theo. Nửa mơ nửa thức, tôi ôm máy cắp súng vọt như biến ra khỏi lán chỉ huy đang sáng trưng lửa sưởi. Xa cái lán lồ lộ trong ánh lửa một khoảng an toàn, tôi hạ nòng khẩu AK, hướng ra bìa rừng tối đen đằng trước hăng hái điểm xạ. Mỗi lần xiết cò, có cái gì đó đó tạt lại rát dăm hết mặt. Càng nháy liên thanh càng đau rát, không dám bắn nữa. Sáng hôm sau thấy chỗ đó một hòn đá mồ côi to tướng dựng lù lù. Thân đá bị đạn bắn chém từng mảng trắng mốc. Đêm qua tôi đã bắn trực diện vào nó, cách đầu nòng có hơn 2m. May đạn văng trượt đi chứ bật ngược trở lại ăn chắc dính đòn.
Nằm tại cao điểm 701 gần một tuần tổ chức lùng sục thêm không có kết quả, tiểu đoàn 4 rút quân sau khi đốt sạch những thứ gì đốt được của địch. Chúng tôi thu dây về tiểu đoàn bộ, đổi chỗ cho thằng Túy. Sớm tinh mơ ngày lên đường, lúc tiểu đoàn cùng các đại đội chuẩn bị hành quân, một tiếng nổ thật căng xé tan sự tĩnh lặng của rừng núi. Sương đêm đọng trên lá rơi lào rào sau chấn động. Anh Thào lập tức kêu 2w gọi ngay xuống các đại đội. Tất cả đều nghe tốt. Chỉ có đại đội 1 là không trả lời. Một linh cảm xấu làm tim tôi chợt nhói. Hay thằng Túy mình bị rồi anh Ky ơi! Mày có làm sao không thế Tuý? Chiều hôm qua, lúc thu dây về tiểu đoàn bộ, tôi và anh Ky còn gặp nó ở mả hai thằng địch chết đầu trung đội 2. Nó đi lĩnh pin xuống đại đội, gặp chúng tôi còn nhe răng cười. Anh Nhương giằng lấy tổ hợp máy tiểu đoàn của thằng Mạnh. Hết gọi “Bến Cầu – Bến Cát 01!” lại gào lên trực tiếp: “Tuý đâu? Tuý đâu? Tuý ơi…!”.
Truyền đạt vừa chạy vài bước xuống đã thấy lính đại đội 1 huỳnh huỵch khiêng hai võng đẫm máu về tiểu đoàn bộ. Thằng Tuý 2W và anh Quang râu chính trị viên đã hy sinh. Hai anh em đi tè chuẩn bị lên đường thì thằng Tuý đá mìn. Quả mìn KP.2 địch gài từ trước sau khung nhà cháy, cạnh hòn đá lớn bìa rừng cách chỉ huy sở đại đội 1 chỉ khoảng gần 10m. Cái hòn đá đêm hôm nào tôi đã mắt nhắm mắt mở liên thanh bắn vào. Chỗ đó như cái nhà vệ sinh công cộng của BCH đại đội. Tôi và anh Ky cũng thường xuyên ra đấy tè bậy ngay đó nhưng chẳng hiểu sao lại không vướng.
Anh Quang bị thương hôm đại 1 mất chốt hồi tháng tư, đi viện rồi được giải quyết về phép, mới cưới vợ xong. Còn thằng Tuý người huyện Ý Yên, Hà nam ninh, học sinh chuyên văn hẳn hoi. Nó có thể đọc thuộc lòng từng trích đoạn “Đi săn” trong “Chiến tranh và Hoà bình” không hề vấp váp. Bảng mật danh mới trong khi chúng nó ôm đầu vã mồ hôi hột cố mà thuộc, nó chỉ vài hôm là làu làu. Một điều đặc biệt là nó không bao giờ xưng mày gọi tao với bất cứ ai. Các anh đi trước không nói làm gì, nhưng với những thằng cùng đoàn bao giờ nó vẫn xưng cậu cậu tớ tớ như vẫn còn thời học sinh trung học. Hồn văn chương mượn thân thằng lính trẻ sáng nay bay thoát bổng lên bầu trời. Bầu trời cao điểm 701 có xanh như bầu trời Austerlítz của mày không Tuý ơi!
Thằng Đồng liên lạc khóc ồ ồ như cha chết, ôm khư khư chiếc túi mìn đựng đồ của anh Quang chạy quanh đòn khiêng võng. Khuôn mặt anh Quang lấm tấm máu. Cái nốt ruồi lớn nơi khóe cằm hơi nhạt đi. Mấy sợi râu dài đen nhánh tuôn ra từ đấy vẫn bình thản phất phơ theo nhịp võng. Anh ấy đến chết vẫn có gương mặt rất tươi. Tự nhiên nhớ nụ cười nửa mơ hồ nửa độ lượng buổi chiều hôm nào, khi anh Quang kéo tôi xuống nhường hầm ở ngã ba Amleang. Đó dường như nụ cười thấu thị nơi đức Phật trong các ngôi chùa mà chúng tôi hằng thấy dọc những nẻo đường hành quân.
Anh Thành già ngoảnh đi, từ tốn bảo anh em lau mặt quấn băng lại cho liệt sỹ thật chặt, đừng để máu chảy ra thêm nữa.